15:57 EDT Thứ bảy, 23/09/2017

Danh mục

Thăm dò ý kiến

Bạn là ai ?

Học sinh

Cựu học sinh

Giáo viên - Cán bộ nhà trường

Phụ huynh học sinh

Khách vãng lai

Thành viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 29

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 27


Hôm nayHôm nay : 270

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 6115

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4108843

Trang nhất » Tin Tức » Trang Thơ - Văn

TRANG THƠ - VĂN CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

Chủ nhật - 08/11/2015 08:55
TRANG THƠ - VĂN CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

TRANG THƠ - VĂN CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

     
HOÀI NIỆM
_GV : Hồ Thị Mỹ Hạnh - Tổ Ngữ Văn_
(Thân tặng chị : Đinh Thị Anh – Tổ : Ngữ Văn)

 
Ừ , chị nhỉ ! mới đó mà hai chị em mình đã bước vào cái tuổi mà người ta thường gọi “ Gió heo may đã về” . Tôi và chị lại có những cuộc gặp nhau như là cái duyên kỳ ngộ trong cuộc đời đến thế ? . Ngày ấy , tôi ra trường nhận quyết định dạy học ở trường Tam Dân 1 , còn chị dạy ở trường Tam Dân 3 ( thuộc huyện Phú Ninh bây giờ ), trường tôi cách trường chị khoảng 2 km . Hằng ngày , tôi và chị thường gặp nhau trên đoạn đường đi từ Tam Kì đến Tam Dân và chúng tôi đã quen nhau trong những lần sinh hoạt chuyên môn , trong dịp kỷ niệm ngày Nhà Giáo Việt Nam do Uỷ Ban Nhân Dân Xã Tam Dân tổ chức … Một thời không thể nào quên , chỉ tiếc rằng “ ngày ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết” . Từ Tam Dân tôi chuyển công tác về trường Tam Phú , rồi lên trường Lý Tự Trọng , và  tôi gặp lại chị .Hai chị em cùng ở trong một tổ . Chúng ta đã có  bao kỉ niệm buồn , vui bên nhau chị nhỉ ! . Nơi đó chuyển tải bao nỗi mừng vui của ngày tựu trường , bao nỗi rộn ràng của những giờ lên lớp , bao nhớ thương , bịn rịn của cuộc chia tay mùa hạ , hay những yêu thương , giận hờn vô cớ của chị em mình …Thời gian len trong gió cuốn đi mọi thứ, đẩy ta qua bên kia con dốc cuộc đời lúc nào chẳng hay . Thời gian lặng lẽ in dấu trên mái tóc , làn da cho ta biết mình không còn trẻ nữa … Với chị , chỉ còn môt mùa 20/11 này nữa thôi , còn em – ba mùa 20/11 đó chị . Bục giảng , phấn trắng cũng sắp rời xa ta . Một mai xa chị rồi ,  sân trường thiếu bóng cây , cứ ngỡ nó chói chang trong những ngày nắng nóng hay đẫm ướt trong mưa của những ngày đông giá rét , vẫn cứ sáng lên , ấm áp bởi những tà áo dài , hớn hở trong những giờ lên lớp , những tiếng cười ngây ngô của lũ học trò quá đổi thân thương … Cứ ngỡ những kỷ niệm đáng yêu về mái trường , đồng nghiệp và học sinh nhạt nhoà theo năm tháng , thật ra nó nằm đâu đó trong góc khuất của tâm hồn , thỉnh thoảng hiện về trong ta với bao tiếc nuối , thương nhớ không nguôi . Nhớ quá , yêu quá một thời ta đứng lớp …. Có lẽ , những kỷ niệm đẹp ấy sẽ được ta  ghi dấu một thời - chị nhé !                                                                                                                          

                                      VẤN VƯƠNG 
                                   _ GV:  Đinh Thị Anh - Tổ Ngữ Văn_
         
                        Cho tôi làm gió mùa thu.
                        Làm mây che kín trăng mù trên không
                        Thênh thang cho nhẹ nỗi lòng.
                        Nhớ nhung cứ chảy ngược dòng người thương
                        Để rồi cứ mãi vấn vương.
                        Một con đường nhỏ mái trường ,hàng cây.
                        Mai này xa cách nơi đây.
                        Tự nhiên mắt ướt tháng ngày đã qua …


-----------------------------------------------------------------------------------------------

                     RƯNG RƯNG DÁNG THẦY
                        _  GV: Đỗ Thị Hương Giang - T
ổ Ngữ Văn__
        
                             Em trở về với mùa thu năm nay
                             Thăm trường xưa lối cũ
                             Thăm người Thầy từng nhắn nhủ
                             Bài học làm người không thể nào quên
                             Em trở về tìm lại chính em
                            Cánh cổng ngày xưa Thầy bao lần ngồi đợi
                            Cô học trò lướt qua rất vội
                            Khắc khoải đường về khắc khoải bước chân quê
                            Em trở về tìm lại bước chân quen
                            Lật lại từng trang văn Thầy bình giảng
                            Thầy không dạy em qua trang giáo án
                            Không giảng đường không lên bục giảng
                            Mà theo em trên vạn nẻo đường  đời
                            Lời Thầy dặn thành dòng sông em trôi
                            Hóa ra bài học hôm nay em soạn giảng
                            Dù dòng sông đời nhọc nhằn qua năm tháng
                            Vẫn có dáng Thầy
                            Trong nỗi nhớ chao nghiêng.



                            

CÔ GIÁO CỦA TÔI
_ GV: 
Nguyễn Thị Thanh Thủy – Tổ Ngữ Văn_

Trời mưa tầm tã…mặt đường đầy bọt trắng xóa…
Đặt vội chiếc va li xuống đất, tôi chạy đến ôm chầm cô, khóc nức nở… khóc như chưa bao giờ được khóc...
Trước khi về Việt Nam, tôi đã thầm nghĩ: “Không biết dạo này cô có khác xưa nhiều không? Tự hỏi cô có còn nhớ đứa học trò ngỗ nghich khiến cô phải đau đầu nhức óc này không?... Nên mua tặng cô món quà nào ý nghĩa đây nhỉ…”. Hàng loạt câu hỏi nảy ra trong đầu, rồi tôi lại tưởng tượng mình sẽ vui biết nhường nào nếu không lâu nữa thôi sẽ gặp lại được cô – một người cô, một người mẹ mà tôi vô cùng kính trọng và mang ơn rất nhiều… chắc rằng cô cũng như thế !
·         “ Con làm cô ngộp thở quá… hihi… Vô nhà ngồi uống nước cho ấm bụng rồi nghe cô hỏi chuyện đây”
Tự dưng, câu nói của cô làm tôi giật mình hẳn… Ơ, hóa ra nãy giờ tôi vẫn chưa buông cô ra.
·         Tôi ấp úng: “ Dạ, con xin lỗi cô. Chắc nãy giờ con làm cô ngộp thở rồ… Thôi, cô trò mình vô nhà đi ạ”
·         “ Con về đến Việt Nam lúc nào đây? Sao đến thăm cô còn xách thêm va-li cực nhọc thế này hả?” – cô nói bằng giọng trìu mến
·         Dạ, con vừa đáp sân bay luôn cô ạ… Con vẫn chưa về  ngoại, vừa đến nơi là con đến thăm cô đầu tiên. Nhìn cô dạo này ốm quá!
·         “ Thằng nhóc này, làm như không bao giờ còn gặp được cô nữa ấy…”.Vừa nói cô vừa gõ nhẹ đầu tôi… như cô vẫn hay làm với tôi lúc trước
 
Hai cô trò cứ thế trò chuyện với nhau quên cả uống nước … Tiếng cười nói rôm rả cả nhà… Cảm giác thật khó tả… mặc kệ mọi thứ xung quanh, kể cả mưa đang rất to kéo theo sấm chớp đùng đùng. Ngoài kia, ồn ào, lạnh lẽo bao nhiêu… thì trong này, ngay thời điểm này tôi lại cảm thấy yên bình và ấm áp bấy nhiêu…Cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra…
Phải nói cô là người tôi mang ơn rất nhiều. Cô vừa là thầy, vừa là mẹ, vừa là người bạn chân thật nhất. Nếu không có cô, chắc gì đã có tôi ngày hôm nay. Chính cô đã thay đổi cả cuộc đời tôi

Nhớ lúc trước ở lớp, tôi là một đứa học sinh cá biệt. Chưa có một ai có thể khuyên nhủ được tôi, từ gia đình, nhà trường, bạn bè cho đến thầy cô. Tôi- một đứa học trò ngỗ nghịch, luôn thích tự làm theo ý mình và làm những gì mình thích, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên răn của bạn bè, thầy cô… Chính vì những thành phần cá biệt như tôi mà lớp tôi chưa bao giờ vươn lên khỏi chót, bản thân tôi yếu kém bị phê bình chẳng đành, lớp tôi cũng bị ảnh hưởng, giáo viên chủ nhiệm lớp cũng bị vạ lây. Tôi biết điều đó, nhưng dường như chả quan tâm…
Thế rồi năm học cuối cấp, từ lớp 8 lên lớp 9, nhà trường đã phân cô vào chủ nhiệm lớp tôi. Lúc cô bước vào nhận lớp, cả lớp đứng dậy vỗ tay ầm ầm… Mọi người giao lưu vui vẻ với nhau, duy chỉ có tôi là nằm dài trên bàn mà ngủ, vì cảm thấy chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến mình. Bỗng nhiên, tiếng gọi của lớp trưởng làm tôi giật mình:” Tuấn, cậu dậy đi. Phải biết tôn trọng cô giáo mới vào nhận lớp chứ”… “ Haiz, phiền phức thật”- tôi thầm nói, nhưng vẫn miễn cưỡng ngồi dậy. Dường như cô đã nghe thấy, nhìn sắc mặt cô tôi thấy cô vẫn bình thường, thậm chí cô còn nói đùa: “ Cứ để cho bạn ấy nằm, cô thấy bạn ấy có vẻ mệt… Nếu mệt quá thì cô cho em về trước nghỉ cho khỏe”. Tôi im lặng không nói gì, và cô lại tiếp tục trò chuyện với cả lớp như chưa có chuyện gì xảy ra…
Đã 2 tuần trôi qua kể từ khi cô nhận lớp, mọi thứ đều thay đổi, bạn bè tôi ai cũng thay đổi theo chiều hướng tích cực… duy chỉ có tôi vẫn thế, không có gì để nói, thậm chí ngày càng tệ và chậm tiến hơn.
Rồi cũng vào một buổi chiều trời mưa gió, sấm sét như lúc này, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Vội vã chạy ra ngoài mở cửa và chưa bao giờ tưởng tưởng đang đứng trước mặt mình là cô Thúy- giáo viên chủ nhiệm lớp. Tôi bất ngờ vô cùng, ấp úng hỏi :” Sao cô biết nhà con ạ?”. Cô trả lời: “ Cô hỏi lớp trưởng rồi đến đây. Vô nhà đi rồi cô nói chuyện một chút. Yên tâm đi, chuyện không có gì đâu. Đừng lo lắng”. Không biết có chuyện gì, nhưng nghe cô nói thế tôi cũng yên tâm một phần. Yên tâm vì không phải tôi sợ cô… vì tôi chẳng biết sợ ai bao giờ… nhưng tôi sợ ngoại tôi sẽ biết, vì bà là người tôi thương nhất. Ba mẹ tôi ly dị nhau từ khi tôi còn rất nhỏ, rồi hai người đường ai nấy đi lo hạnh phúc mới, bỏ tôi sống côi cút với ngoại, bởi thế nên tôi thương ngoại lắm. Cũng chính vì hoàn cảnh này mà tôi trở thành một con người như ngày hôm nay, một đứa không biết sợ ai và cũng bất cần đời… Nhưng khi về nhà với ngoại thì tôi lại hoàn toàn khác, vì ngoại chính là người thân duy nhất, ngoại cũng chính là một phần cuộc đời tôi…
Tôi mời cô lên nhà trên, ở phòng tiếp khách để nói chuyện… trong khi đó, ngoại tôi đang nằm ở phía dưới nên tôi yên tâm là bà không nghe thấy gì. Thế rồi, cô và tôi ngồi nói chuyện đối diện nhau. Cô đã không hỏi tôi nhiều, phần lớn là cô tự nói và gợi mở vấn đề, hướng đi cho tôi. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên vì không bao giờ nghĩ cô lại biết về mình nhiều đến thế, lại ngạc nhiên hơn nữa là cô lại hiều về những gì mà tôi đang suy nghĩ – điều mà chưa một ai có thể hiểu đúng về tôi như thế… Tôi vẫn im lặng nghe cô nói, và chưa bao giờ tôi thấy mình lắng nghe người khác một cách nghiêm túc. Cô vừa nói, nhưng đôi lúc xen vài câu nói đùa để không khí vui vẻ hơn, rồi cô và tôi cùng nhau tìm hướng giải quyết, cô không áp đặt suy nghĩ của cô lên người khác mà chỉ gợi mở và lắng nghe ý kiến của tôi. Cô nói cô biết tôi không phải là một đứa như thế, cô có thể khiến tôi thay đổi cuộc đời mình nếu như tôi biết tự thương bản thân mình và thương ngoại. Cô nói chỉ cần tôi gật đầu hợp tác, mọi vấn đề của tôi từ trước đến giờ cô sẽ bỏ qua, cô sẽ nâng đỡ tôi bắt đầu từ bây giờ, cô sẽ tập lại cho tôi bước đi từng bước chậm rãi. “ Không gì là không thể, quan trọng là bản thân của mình đã xác định được hay chưa mà thôi. Không cần vội, cứ từ từ suy nghĩ lại những gì cô nói rồi nói lại với cô”- Câu nói của cô đã in sâu vào đầu tôi, khiến tôi phải suy nghĩ lại tất cả những gì cô nói, về tất cả những sai lầm của bản thân từ trước đến giờ… Chưa một ai khuyên tôi thành tâm như cô, tôi cảm động vô cùng, nghĩ đến ngoại lại tăng phần quyết tâm trong tôi. Tôi dõng dạc nói với cô: “ Không cần phải suy nghĩ nữa đâu cô. Em quyết đinh rồi, em sẽ thay đổi… Cuộc đời em không thể cứ mãi thế này được, còn ngoại em nữa…”
Thế là một cuộc thay đổi ngoạn mục đã diễn ra. Không một ai biết chuyện gì đang xảy ra trừ tôi và cô… Cô đã âm thầm nâng đỡ tôi trong mọi việc, đã thế tuần nào cô cũng cố gắp sắp xếp vài buổi rãnh rỗi để dạy lại kiến thức căn bản cho tôi… Ngày nối tiếp ngày trôi qua, tôi thay đổi rõ rệt, đến nỗi tôi không còn nhận ra đó là mình nữa. Đổi lại những nỗ lực đó là cuối năm tôi được học sinh giỏi nằm trong top 5 của lớp, điều mà tôi chưa dám nghĩ đến. Cả lớp đều ngạc nhiên, và tôi cũng thế… Điều đáng mừng hơn nữa là thi vào lớp 10, tôi đã đỗ vào trường chuyên, lại trúng lớp chuyên toán. Thật không thể tưởng tượng nổi, từ một đứa không có một chút căn bản gì về toán mà lại đỗ vào lớp 10 chuyên Toán… Mọi người, từ thầy cô, bạn bè, kể cả hàng xóm láng giềng…ai cũng có cái nhìn khác về tôi. Tôi hãnh diện vô cùng, ngoại tôi cũng thế - bà đã khóc rất nhiều khi biết tin tôi đậu vào trường chuyên. Lúc này tôi mới biết, thương bà là phải thể hiện bằng hành động cụ thể chứ không phải chỉ biết nói chữ “thương”…

Nỗ lực của tôi đã được đền bù xứng đáng. Tôi bắt đầu tự tạo nền tảng và mục tiêu phấn đấu cho mình, cuối cùng tôi cũng được đi du học ở Mỹ…Mọi thứ thay đổi bắt đầu từ đây, một cánh cửa khác đã mở ra

Từ Mỹ trở về thăm Việt Nam sau 1 năm đi du học, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều, cánh cửa tương lai như đang mở rộng ra trước mắt. Nếu như cô không xuất hiện trong cuộc đời tôi thì tôi chẳng biết cái cuộc đời nhỏ bé này sẽ đi về đâu nữa…
… Trời tạnh mưa, dắt xe ra về mà lòng tôi bồi hồi khó tả. Cứ như một giấc mơ vậy…



                                 XÚC CẢM
_ THƠ TỰ DO : GV : Nguyễn Thị Thanh Thủy – Tổ Ngữ Văn _

                      Quá khứ qua đi có ai nhìn lại
                      Tuổi học trò một thoáng mộng mơ
                      Sẽ bay xa đến tận cùng trời
                      Có khi nào hồi ức lại em ơi
                      Thuở ngu ngơ một thời áo trắng
                      Nơi in dấu những bước chân đầu đời
                      Nâng đỡ em lên tầm cao ước vọng
                      Lòng thơm nguyên như in màu mực mới
                      Thuở học về cái nắng xôn xao…
                      Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
                      Cô trò mình sẽ có lúc chia xa
                      Sao lòng này canh cánh nỗi thiết tha
                      Muốn gửi các em thêm đôi lời nhắn nhủ
                      Một lời khuyên biết thế nào là đủ
                      Gánh nặng hành trang theo mỗi bước hành trình
                      Này, các em… luôn nhớ đừng quên
                      Trên  đường đời đầy gian nan, thử thách
                      “ Qua sông gửi lại con đò
                      Tình thầy nghĩa nặng sống cho nên người…”
             
-----------------------------------------------------------------------------------------------
              
               
KHÔNG ĐỀ 
   _ GV :Bùi Thị Ánh Tuyết - Tổ Ngữ Văn_
  
       Rồi ngày mai cô rời bục giảng .
  Sẽ mang theo trang giáo án cuộc đời ,
       Trang sách nào ,để lại em tôi . 
 Trang nào nữa để nói ,lời xa cách .


 BÀI THƠ CHO EM
 _GV: Bùi Thị Ánh Tuyết - Tổ Ngữ văn_

Đã bao lần ,trở giấc lúc nữa đêm.
Nghe ểnh ương oằn mình trong khuya vắng.
Nghe cơn gió luồng qua từng khe sắt 
Chợt nghe mình lạnh ngắt ở trong tim .
Đã bao lần cô cứ nghĩ về em.
Ngột ngạt,quặn đau,se sắt con tim tội nghiệp
Ai gây chi nên cảnh đời oan nghiệt
Để nỗi buồn luôn hiện hữu trong em.
Đã bao lần ,trở giấc lúc nữa đêm.
Cứ thao thức cô nhớ từng cử chỉ.
Hồn nhiên đấy , nhưng nặng lòng suy nghĩ.
Miệng cười xinh, mà mắt đỏ hoe buồn.
Nỗi đau này cứ dai đẳng em luôn....
Nhưng thầm mong .
Có niềm tin cô đã gieo vào mơ ước .
Cô dạy em hãy nhìn về phía trước ,
Dấu niềm đau che lấp bởi nụ cười 
Em bây giờ tận hưởng những niềm vui
Bên bè bạn ,thầy cô nơi trường mới.
Lớp học cũ ,thầy cô luôn nghĩ tới .
Đứa học trò tội nghiệp ngây thơ.
                           
Tam Kỳ, tháng 11/2015

 MIỀN CỔ TÍCH
_GV: Bùi Thị Ánh Tuyết - Tổ Ngữ văn_       

Cứ mỗi lần thu đến rồi lại đi.
Bỏ lại sau lưng bao điều mới lạ.
Trang vở cũ còn thơm mùi rơm rạ.
Đã xa rồi ngày ấy buổi đầu tiên.
Kỉ niệm một thời sâu lắng hồn nhiên.
Ba mươi năm ,lãng quên miền cổ tích,
Mặc cho thời gian, dòng đời ngăn cách.
Những buồn vui không thể đếm thành lời
Ba mươi năm một cuộc đời .
Người thầy trên bục giảng.
Đưa những chuyến đò sang….
Sóng gió phận đời đấy là lẽ tự nhiên
Nếu phẳng lặng sao gọi là biển lớn
Gieo con chữ trên đất nghèo chua mặn
Ươm mầm xanh cho cây trái ngọt lành …
Ba mươi năm giấc mộng đã tàn canh.
Những hoài niệm ,nay trở thành miền cổ tích.
                    


 NỖI LÒNG
   _ GV :Bùi Thị Ánh Tuyết - Tổ Ngữ Văn_

Chiều xuống chậm kéo màn đêm hiu hắt.
 
Em rơi gì cho mặt nước gợn sao.
 
Em buồn gì mà phượng tím đến chiều nao.
 
Ta nhón gót vén hoàng hôn về muộn.
 
Em trong trắng tuổi mười hai bé bỏng.
 
Thèm được nghe hơi ấm  của mẹ cha.
 
Thèm được ăn cái bánh ,gói quà
 
Được mơ ước đến trường cùng chúng bạn…
 
Tay vuốt mắt ,nghẹn ngào trong cơn khát,
 
 Tình yêu thương ,khát lẽ sống của con người
 
.Khát nụ cười luôn rạng nở  trên môi.
 
Khát tổ ấm gia đình  hạnh phúc.
 
Em về đâu?
 
Giữa dòng  oan nghiệt.
 
Tuổi  thơ  trôi  như  một giấc mơ  buồn
 
Miệng vẫn cười cho nước mắt không tuôn
 
Ta chua xót, mong  đời em trong trẻo .
 
Biển  cuộn  sóng trào dâng rồi lại lặng.
 
Trời trong xanh chim én báo mùa xuân.


--------------------------------------------------------------------------------------------------
 
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
       _ GV: Bùi Thị Thúy Hoa - Tổ Ngữ Văn _

    Trời chớm đông, những cơn gió heo mây thổi ngùn ngụt, cơn mưa phùn kéo dài suốt cả mấy ngày qua. Mưa xối xả trút xuống làm cho không khí ngày 20 tháng 11 trở nên ảm đạm, u buồn!
    Tôi đứng vòng tay đưa mắt nhìn ra nơi xa xôi và vội nhớ cái ngày tôi còn là cô học trò ngây ngô dưới mái trường trung học. Bao kí ức tuổi thơ lại ùa về. Lời dạy bảo ân cần của thầy cô chính là con đường lựa chọn đúng đắn cho tôi vào nghề ngày hôm nay. Tôi thầm cảm ơn thầy cô người đã dày công vun vắn cho mình nên người. Để rồi ngày hôm nay chính tôi là người cô đứng trên bục giảng dìu dắt đàn em thơ. Bao ước mơ và khát vọng luôn cháy bỏng trong lòng. Và năm nay là sinh nhật lần thứ mười tám ngày tôi bước vào nghề.
   Đang miên man trong dòng hồi tưởng, bất chợt, tiếng xe máy dừng ngay trước cổng nhà. Tôi dụi mắt nhìn khách!
  Ủa sao thấy quen quen vậy ta? Hình như họ là bạn của chồng tôi thì phải ?
  Ba ơi! Ba có khách đấy!
  Thế là ông xa tôi bước vội ra.
  Ôi! Lan, mời Lan vào nhà chơi.
  Thì ra Lan là người bạn cùng quê với ông xã, Lan theo chồng về sống tại Tam Kì đã lâu. Điều thật bất ngờ cho hai vợ chồng tôi là lúc Lan vừa xuống xe thì chồng của Lan phải vòng tay ra phía sau ôm Lan xuống. Vì Lan bị bệnh nên không thể đi lại vững vàng. Chồng Lan dìu Lan vào nhà. Tôi vội vã kéo ghế mời Lan ngồi. Tôi thấy xúc động và lo lắng lắm! Lan cầm lấy tay tôi một hồi rồi Lan xin lỗi và cầm cái đầu tóc giả đội lên đầu và nói:
  -Hoa…. cô giáo chủ nhiệm của con Lan đây à! Thì ra Hoa là vợ của bạn mình nhỉ! Rất tiếc mình không nhìn thấy rõ được cô vì đôi mắt mình mờ lắm chỉ thấy thoang thoáng thôi! Qua lời Lan kể, tôi được biết Lan mắt bệnh ung thư đã hai năm nay nên sức khoẻ không thể chống cự lại căn bệnh quái ác này. Nhìn Lan yếu lắm, xanh xao trông thật xót xa! Tôi chợt bảo Lan rằng:
Lan ơi! ốm đau vậy, đi lại khó khăn còn lặn lội tìm đến thăm mình quả thật mình cảm động quá! Tôi mới chỉ nói đến đó mà nước mắt đã lệ nhoà…Chồng Lan bảo rằng:
 -Hai vợ chồng chỉ có mỗi thằng con trai năm nay học lớp tám và bé nhỏ nay mới vào mẫu giáo. Mấy năm qua, cũng nhờ sự giúp đỡ của thầy cô nhiều lắm nhưng Hùng vẫn cứ học hành không chăm chỉ, mẹ nó thì phải nằm viện suốt nên nó cũng thiếu sự rằn cặp của bố mẹ, năm nào Hùng cũng là học sinh cá biệt trong lớp. Cứ mỗi lần nghe cô giáo thông báo kết quả học tập của con mà lòng đau quặn thắt. Nhất là Lan, Lan thầm khóc cho thằng con trai hư hỏng, bệnh tình có lúc như nặng hơn.
Bây giờ là những ngày cuối đời Lan về sống đoàn tụ cùng gia đình nhưng không ngờ trong thời gian này con trai bỗng dưng học hành tiến bộ từng ngày, tham gia hăng hái các phong trào của lớp. Tuần nào nhận sổ liên lạc mẹ nó cũng vui mừng khôn xiết. Lan ngạc nhiên quá không biết vì sao con mình lại tiến bộ nhiều đến thế! Lan ân cần hỏi con, nó bảo rằng:
  -Mẹ ơi! Con như vừa tìm thấy một người mẹ thứ hai thay thế mẹ những lúc mẹ ốm đau, con rất thương cô giáo chủ nhiệm lớp con, cô là động lực giúp con nhận ra được lỗi lầm của mình vì bao năm nay con đã làm ba mẹ  buồn lòng…Kể từ đó, Lan cứ nằng nặc bảo tôi phải chở Lan đến nhà cô để được gặp cô, nhìn cô! Dù Lan không mấy khoẻ khoắn nhưng vì đó là ước vọng của Lan nên tôi phải chiều và chở Lan đến thăm cô. Giờ thì tôi lại biết thêm cô là vợ của bạn Lan!
   Qua lời chồng Lan và Lan kể, tôi thật sự chưa bao giờ gặp phải tình huống thật xúc động đến như vây! Thật sự bấy lâu nay tôi giúp Hùng thay đổi không chỉ là trách nhiệm của cô đối với bao trò khác mà  cũng được biết mẹ Hùng đang bệnh nặng chứ không vì lí do lan là bạn thân của ông xã mình.
   Mãi cho đến lúc Lan ra về, tôi dìu Lan ra xe và đặt Lan ngồi ngay ngắn. Tôi cứ lo lắng và luôn bảo: Lan ơi hãy ôm thật chặt vào nha!
   Chiếc xe rồ máy ra cổng, chồng Lan vừa bỏ số xuống dốc thì bất chợt Lan vẹo sang một bên khiến cho tôi giật thót cả tim ra ngoài! Tôi chạy đến đỡ Lan. Thật tội nghiệp, Lan còn bảo rằng:
   -Không sao đâu cô! Cô cứ yên tâm, Lan vẫn ngồi chắc mà!
  Nhìn theo cái dáng liêu xiêu của Lan mà vợ chồng tôi không thể không rơi lệ!
   Chuyện là như thế mà cho mãi đến hôm nay mỗi khi nghĩ lại tôi thấy thương Lan lắm! Thương cho người mẹ trẻ tuổi, sống nghĩa tình mà mắc bệnh hiểm nghèo!
   Câu chuyện sẽ mãi mãi là câu chuyện đẹp về cuộc đời làm nghề giáo!
   Hôm nay ngày nhà giáo lại đến, vẫn những cơn mưa phùn đầu đông ào ạt kéo đến, kỉ niệm xưa cũng dâng trào trong cõi lòng và bấy giờ Lan cũng đã mãi mãi yên giấc ngàn thu!

---------------------------------------------------------------------------------------------------

                              TRI ÂN
                        _ Ngô Thị Thanh Tuyền - GV Mĩ thuật_

                               Sắp tới ngày tri ân
                               Nhớ về thày giáo cũ
                               Với trang phục giản dị
                               Luôn ân cần chăm chút
                               Từng nét chữ yêu thương.

                               Sắp tới ngày tri ân
                               Tôi đứng trên bục giảng
                               Với trang phục truyền thống
                               Xây lên nhiều mơ ước
                               Bao thế hệ phía trước
                               Vẫn cùng nhau tiến bước
                               Hướng trước về tương lai.
 
                               Một cuộc sống đẹp tươi
                               Với bao nhiêu rạng rỡ
                               Tất cả cùng mong chờ
                               Thành quả của chúng ta.

---------------------------------------------------------------------------------------------------
BA
 _ GV: Nguyễn Thị Hà Đông - Tổ Ngữ Văn_
 
Nó nhìn những hạt mưa đầu mùa rơi nhẹ qua phiến lá, làn gió nào mang theo cái se lạnh len lõi vào tâm hồn non nớt của nó.
Chẳng hiểu sao mấy hôm nay nó nhớ ba nó da diết.  Hằng đêm nó mơ về ba, khuôn mặt hiền từ, phúc hậu đầy những nếp nhăn vì năm tháng, vì bệnh tật. Nó mơ ba nó lúc nào cũng cười, cũng vuốt ve mái tóc nó, lúc nào cũng khen con gái ba đẹp và ngoan. Nó mơ những lúc gặp chuyện buồn nó lại sà vào lòng ba để được ba nhen lên hơi ấm lòng mình, để nó thấy tự tin hơn và nụ cười trở lại trên khóe môi của nó. Có hôm nó lại mơ ba vẫn thường giảng cho nó những bài tập khó, tìm sẵn cho những cuốn sách mà nó cần hay những buổi chiều vắng ba dạy cho nó cách làm người từ những câu chuyện giản dị. Lời ba nó như vang quanh đây: “Cuộc sống đừng hơn thua làm gì con nhé, con hãy cần mẫn làm tốt những gì mình có thể”. Từ ngày nó ra riêng không còn ở chung với ba, lần nào cũng vậy cứ hễ hai ba ngày không về thăm là nó lại buồn và nhớ.
Nó rất sợ mỗi khi ba giận nó bởi khi giận ba sẽ chẳng nói gì làm cho nó không biết thế nào mà lần. Nhưng là một đứa cứng đầu, biết được cưng chiều nó cũng bắt đầu im lặng theo. Hai ba con nó cứ thế cả ngày gặp nhau không nói cười. Lòng nó nặng trĩu, nó biết ba nó buồn hơn…
Ba nó trước đây cũng là một giáo viên. Ba nó tài lắm, vẽ đẹp, hát hay, dạy giỏi lại có tâm nữa chứ. Học trò ngưỡng mộ ba nó lắm, ai cũng mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp nhận hết những gì thầy truyền đạt. Những đêm không ngủ nó cùng ba đọc lại những bức thư học trò cũ gởi Thầy ơi thầy có buồn lắm không. Chúng em như những con chim non muốn tung cánh giữa bầu trời cao rộng mà không lượng được sức mình để thầy phải lo nghĩ, chúng em đã phải ân hận lắm thầy ạ! Chúng em mãi nhớ về thầy. Nó luôn thấy ấm áp vô cùng về sự ân cần, quan tâm sâu sắc của học trò đối với ba nó.
Thời gian dần trôi, nó không kịp nhận ra mình lớn nhanh như vậy. Giờ nó đã là một cô giáo, nó đi tiếp con đường mà ba nó đã từng gắn bó. Nó hạnh phúc lắm sau mỗi giờ lên lớp, những ánh mắt chăm chú nghe giảng của học trò cứ thôi thúc nó phải làm sao dạy cho tốt, có hôm nó cũng khóc đỏ hoe cả mắt vì học trò chưa vâng lời. Sau những lần như thế nó mạnh mẽ hơn, giờ thì ba nhìn nó với lòng tự hào và thán phục.
Nó nhìn cơn mưa đầu mùa vô tình đến lại vô tình đi bỏ lại trên chặng đường xanh rì màu chồi non đang trưởng thành. Mưa cuốn đi bao điều để lại trong nó một thứ thật tĩnh lặng, yên bình đó là một chút yêu thương, niềm kính trọng và tự hào về ba nó.


---------------------------------------------------------------------------------------------------                                     

                                       HẠNH PHÚC CỦA MẸ
                           
 _ GV :Nguyễn Thị Kiều Thân - Tổ Ngữ Văn_

                                      Nghe con lần đầu gọi mẹ
                                      Hạnh phúc vỡ òa lắng sâu
                                      Tiếng con vang lên khe khẽ
                                      Mà sao thánh thót ngân vang?
 
                                      Đời mẹ lắm nỗi đa đoan!
                                      Buồn lo bao lần dâu bể
                                      Hạnh phúc dẫu là đã trễ
                                      Nhưng lòng vui sướng ngất ngây
 
                                      Trẻ con má hồng hây hẩy
                                      Bờ môi chúm chím hồn nhiên
                                      Bước đi còn đang tập tễnh
                                      Mẹ tin rồi sẽ vững vàng
 
                                      Mùa thu hoa sữa nồng nàn
                                      Gió thổi cho làn tóc rối
                                      Cuộc đời bập bềnh trôi nổi
                                      Hạnh phúc mẹ tìm nơi con …
 
                                                EM ĐI RỒI
                       
_ GV :Nguyễn Thị Kiều Thân - Tổ Ngữ Văn_

                                       Tháng năm về, mùa chia tay
                                   Học trò đi cả, nơi này còn tôi
                                      Thẫn thờ đếm cánh hoa rơi
                                   Thêm mùa phượng đỏ, tuổi đời cao thêm
                                       Nhọc nhằn trăn trở bao đêm
                                  Con đò tri thức êm đềm qua sông
                                       Cuộc đời như chốn hư không
                                  Quay về một cõi phù dung đã tàn
                                       Cuộc đời như chuyến đò ngang
                                  Buồn - vui, được - mất ngỡ ngàng, xót xa.   

----------------------------------------------------------------------------------------------
 
                             TRƯỜNG CŨ - TRÒ XƯA
                         _ GV :Trần Thị Thúy Diễm - Tổ Ngữ Văn_
 
                                     Em về trường cũ hôm nay
                           Lây hây gió nhẹ mắt đầy nắng trong
                                     Bõ ngày những nhớ cùng mong
                           Muốn ôm tất cả vào lòng kính yêu
 
                                     Nhiều năm xa cách bao nhiêu
                           Tóc thầy nay đã bạc nhiều hơn xưa
                                     Nghẹn ngào tiếng gọi lời thưa
                           Em về nhận lớp thầy vừa nghỉ hưu
 
                                     Bâng khuâng đọc lại câu Kiều
                           Nhớ lời thầy giảng bấy nhiêu nỗi niềm
                                     Thầy ơi kỷ niệm khó quên
                           Ngọn đèn rạng tỏ những đêm nhớ thầy
              
                                    Nhờ thầy em  có hôm nay
                           Với đôi cánh chắc em  bay khắp miền
                                    Lại về trường cũ thân quen
                           Em lên bục giảng trước thềm đầy xuân.


----------------------------------------------------------------------------------------------

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN
 _ GV: Ngô Lê Sơn Hà - Tổ Ngữ văn_
 
       Con không viết tặng má trong những ngày lễ tạ ơn người như mọi người thường viết, càng không phải con làm nổi mình trong cái ồn ào phố thị đua chen theo những trào lưu... Đông bắt đầu sang kéo theo những cơn mưa bất chợt như trút nước cũng đủ làm cho con se sắt lòng hoài niệm về miền quê xa đã nuôi lớn đời con từ những bài học đầu tiên tự thuở nào... 
          Cũng tròn trèm mười lăm năm rời xa làng quê đã từng ấp ôm bao kỷ niệm nâng cánh tuổi thơ tôi. Ngày ấy, hành trang tôi mang theo là rơm rạ quê nghèo, là nỗi âu lo mùa mưa bão, là những buổi chạy chợ đổi lấy cơm, là đứa em thơ còn ê a đánh vần con chữ, là những chiều tất bật của ba, là muôn nỗi nhọc nhằn tảo tần đời má! Chừng ấy thôi cũng đủ nuôi dưỡng tôi 
bao bài học vào đời.
            Oằn mình trên vai đôi quang gánh cuộc đời má là tuổi thơ dữ dội với chuỗi ngày dài trong nước mắt! Lên tám- tuổi thơ không mẹ cha, hai anh cũng chẳng còn đã thúc giục má phải làm mọi việc để lo chu toàn cho các em thơ dại trong cảnh mưa bom lửa đạn. Uất hận trào dâng nhưng thời cuộc chiến tranh-biệt ly là điều không tránh khỏi. Nén đau thương, má phải đối diện với thực tại đời mình. Kể sao cho siết những ngày gian nan ấy, tất cả gói gọn trong miền ký ức mà mỗi khi nhắc lại hay có ai hỏi đến là má lại kể vanh vách, thoáng chốc im lặng và giàn giụa nước mắt... Tuổi thơ má đã đi qua và lưu dấu tất cả như một thước phim tư liệu về thời chiến nhưng không bao giờ tôi muốn gợi lại vết thương lòng quá sâu thẳm ấy!
      Vậy đó, thời cuộc lửa đạn chiến chinh mà, mấy ai sung sướng đâu. Tuổi thơ con được may mắn sinh ra trong thời bình nên không hề có trải nghiệm về chiến tranh, không hề chứng kiến cảnh cơ cực, tủi hờn thời ấy nhưng chính tuổi thanh xuân đó của má mãi là bài học sáng soi con biết đâu là lẽ sống cho mình. Má từng dạy con "phải biết yêu thương anh em, biết trọng nhân nghĩa và đặc biệt phải biết trân quý máu xương cha anh đã ngã xuống cho mảnh đất này đơm hoa-nơi ấy có một phần máu thịt của Ngoại và các cậu của con, của bà con dòng tộc mình." Chợt tôi nghe khoé mắt mình cay cay khi hiểu ra rằng: không hẳn là câu chuyện kể về tuổi thơ không mấy ngọt ngào của má mà đằng sau đó chính là lời dạy nhẹ nhàng, êm thấm. Cảm ơn má đã cho các con bài học đầu tiên về đạo lý làm người-"tiên học lễ" cũng một phần bắt đầu từ đấy!
      Cảm ơn má đã tiếp thêm cho anh em chúng con nghị lực sống để chúng con biết rằng, đường đời cũng lắm chông gai, gian truân và khổ ải, phải biết vượt qua để chiến thắng chính mình.       
      Má đã gặp ba- hai con người xa lạ nhưng hoàn cảnh chẳng khác gì nhau là mấy. Ba tôi cũng mồ côi mẹ từ bé, ông tôi gà trống nuôi tám người con thơ dại (người con nhỏ nhất mới tròn bốn tháng tuổi). Con đường đi đến thành công của ba như hôm nay không hề phẳng lì tý nào, người có nghị lực phi thường lắm mới có thể vượt qua được. Nhưng đằng sau thành công của ba phải kể đến sự hy sinh thầm lặng của má!
   ...
     Anh trai vừa lên hai cũng là lúc tôi chào đời, một tay má lo toan tất thảy bởi ba lại lên đường nhập ngũ. Nơi miền quê triền miên khói lửa ấy có ai hơn được ai đâu nhưng má lại "hơn" hẳn người ta vì được tôi rèn trong gian khổ của cuộc chiến khắc nghiệt khi tuổi còn tấm bé.  
     Nhìn vào "gia sản" nói trên cũng đủ biết nhà tôi "giàu" đến nhường nào! Má chạy từng bữa chợ trên một chiếc xe đạp mà nếu có bỏ quên ở chốn đông người cũng không ai thèm nhìn. Có những hôm thèm lắm một giấc ngủ ngon sao khó thực hiện đến thế! Ngày nắng cũng như mưa, lúc cha con tôi vẫn còn thu mình trong cái mền cũ kỹ, má vẫn lầm lũi đi về như cái bóng khi phố xá vắng tanh, rặng dương rì rào trộn lẫn tạp âm của côn trùng nỉ non. Hai giờ sáng, má tiếp tục trên "con chiến mã" cọc cạch đi lấy hàng, bỗng nửa người má cùng xe lại có "giấc ngủ ngon trong một con mương nước", thậm chí có lúc bị một tên say xỉn từ đâu chạy tới chém tơi bời suýt phải mất mạng,  nghe mà xót xa... Ba trăm sáu lăm ngày đâu có khi nào thảnh thơi kể cả ba ngày Tết. Đó là chưa nói đến những tháng ngày ba công tác xa, bão lũ tràn về, miền quê nghèo như chìm trong biển nước, heo gà kêu vang tứ phía,  ngôi nhà mình như chờ chựt "nhổ neo" một mình má phải dìu dắt anh em con tạm ẩn nấp bên nhà hàng xóm, có lúc lại trèo lên tận nóc nhà trú ngụ, ruột gan xé nát tơi bời nhìn theo con nước mà cổ họng nghẹn ứ... 
      Những giọt mồ hôi lả chả rơi trên gương mặt xanh xao, hốc hác không dấu nỗi cơ cực thường nhật đời má. Cơ cực là vậy nhưng ba má đã dạy tôi không phải bằng những đòn roi chì chiết mà chính từ những lời khuyên nhẹ nhàng, từ chính những việc làm lặng lẽ trôi.
      Tuổi thơ tôi như "già" hơn cái tuổi mà mình hiện có. Bảy tuổi, cái vóc dáng gầy như que cũi, da thì đen nhẻm như lọ lem của tôi thuở ấy không hề có sự non nớt của trẻ con bắt chước làm cùng người lớn mà trong tôi dường như ý thức được việc cũng chạy chợ, cũng lo toan, cũng nhà cửa...chăm ẳm cùng với má mọi việc của gia đình. Có hôm đi học thèm lắm ổ bánh mì cũng khá là sang và vui mừng tột đỉnh nếu được toàn quyền nắm nó ở trên tay.
      Cứ thế, các con thơ lớn lên và trưởng thành, má cũng đỡ vất vả hơn trước, ba cũng có chỗ đứng nhất định trong lòng dân-con biết và tin như thế! 
      Đã bao lần muốn nói lời cảm ơn chân thành đến đấng sinh thành của mình nhưng sao khó khăn quá đỗi, không nói được và có chút thẹn thùng của người dân quê... Nhưng...má có biết không, con luôn nghĩ tới má đầu tiên. Con luôn thế! Ngày bé, có lần con đã tập tành làm bài thơ tặng má nhưng không dám đưa để rồi cuối cùng nó được...cất giấu bao nhiêu năm từ dạo ấy! Có lẽ do mình ở quê phải không má?
  Một lần nữa, con xin được cảm ơn má đã không quản nhọc nhằn gian khổ để điểm tô cho đời con được nở hoa. Cảm ơn má đã tiếp thêm cho con nguồn động lực để con có thể thực hiện được ước mơ của mình. Hôm nay, cả nước tưng bừng mừng ngày hội "Tri ân"-Ngày Nhà giáo Việt Nam, dẫu biết rằng má không đứng trên bục giảng (như công việc con đang làm) để diễn thuyết những lời dạy con thơ, không trình chiếu những hình ảnh lam lũ đời thường nhưng sao bài học nó dài và sâu đến thế! Và con cũng biết chắc rằng, má sẽ không đọc được nó nhưng con vẫn xin mạo muội được viết nên đôi con chữ còn nhiều thiếu sót để được nói lên ngàn lời cảm ơn đến má-người dạy con bài học đầu tiên mà con mãi còn nặng mang suốt cả đời mình!
                                      "Lên non mới biết non cao
                             Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền"
Có muộn lắm không má nhỉ?!


----------------------------------------------------------------------------------------------

                              KHÔNG ĐỀ
                   
_ GV : Lê Thị Lệ
 Cấp - Tổ Ngữ Văn_

                                 Mỗi độ thu về gió heo may
                                Tiết trời se se lạnh lạnh thay
                                Lòng lại vấn vương mãi bao điều
                                Trò ơi, có thấu nỗi niềm thầy.
                                Tuổi nhỏ hồn nhiên như cánh cúc
                                Bài cũ ngày nào em chả thuộc
                                Để lòng thổn thức mãi trò ơi !
                                Khắc ghi lời dạy như tình khúc.
                                Trò như lữ khách muốn sang sông
                                Thầy như chiếc đò đứng  đợi trông
                                Cuộc đời muôn nẻo cậy người đưa
                                Cặp bến tương lai hạnh phúc vừa.

 
----------------------------------------------------------------------------------------------

                                          CÔ GIÁO SÁCH 
                                        _Trịnh Thị Thủy - Cán bộ thư viện_
 

                                                               Em không là cô giáo                                       
                                                               Chẳng phải cậu học trò
                                                               Lại nhủ mình âu lo
                                                               Đến trường mau kẻo muộn
 
                                                     Trống giờ đầu gần điểm
                                                     Giục bước em đến trường
                                                     Mở giá sách thân thương
                                                     Bọn trẻ mừng rối rít....
 
                                                               Trống điểm giờ vào lớp
                                                               Vội vã bỏ giữa chừng
                                                               Những trang sách bỗng dưng                           
                                                               Cũng khép mình đóng lại...
 
                                                     Những điều cô mơ ước
                                                     Cầm phấn trắng, bảng đen
                                                     Những quy tắc thân quen
                                                     Của những bài số học
 
                                                               Trang sách mà em đọc
                                                               Cô gửi gắm nơi đây
                                                               Hoài bão ước mơ này
                                                               Cô cũng là cô giáo.
 
                                                    Sách dạy em làm người
                                                    Cho em cả bầu trời
                                                    Chinh phục đỉnh núi cao
                                                    Rạng ngời bao sử sách....
                                                                                                                                                               
                                                               Dẫu không là cô giáo
                                                               Em vẫn rất tự hào
                                                               Hàng triệu mái đầu xanh
                                                               Gọi em “Cô giáo sách”...
 ----------------------------------------------------------------------------------------------
 
                             NHỚ LẠI NGÀY XƯA
                      _Nguyễn Lý Anh Đào - GV Mĩ thuật__
                           Có bao giờ bạn nhớ lại ngày xưa
                           Ngày đầu tiên mẹ dắt đến trường
                           Cô giáo buổi đầu dịu dàng quá
                           Như nàng tiên trong cổ tích hôm qua
 
                           Có bao giờ bạn nhớ lại ngày xưa
                           Khi nắng thu về vàng trên bông lúa
                           Khi qua trường tiếng trống như thúc giục
                           Gọi ta ngắm lại một khoảng trời
 
                           Có nổi nhớ làm lòng ta xao xuyến
                           Ai nở quên đi kỉ niệm buổi ban đầu
                           Chỉ một lần thôi bận bịu vô tình
                           Lãng quên rồi sự hồn nhiên thuở bé
 
                           Có bao giờ bạn nhớ lại ngày xưa
                           Giữa bề bộn lo toan cuộc sống
                           Có cô giáo bạn bè và lớp học
                           Tiếng trống trường gợi nhớ đến hôm nao
                           Để cứ đến rồi đi trên đường các nở
                           Không mùi hương vẫn gợi nhớ âm thầm.
                       

 ----------------------------------------------------------------------------------------------

                           ĐỀU LÀ CÔ GIÁO
           
             _ GV:Võ Thị Trinh - Tổ Ngữ văn_
 
                                    Chị là người mẹ trẻ
 
                                    Nuôi dưỡng con nên người
 
                                    Mong cho con khôn lớn
 
                                    Con thơ là niềm vui
 
                                                ***
 
                                    Tôi là cô giáo trẻ
 
                                    Dạy học trò chăm ngoan
 
                                    Thấy học trò tiến bộ
 
                                    Lòng tôi luôn hân hoan
 
                                               ***
 
                                    Con thơ chị khôn lớn
 
                                    Học sinh tôi thành tài
 
                                    Những công dân ưu tú
 
                                    Đất nước hồng tương lai
  
                                              ***
 
                                    Đất nước cần cả hai
 
                                    Mẹ hiền và cô giáo.
 
                                                        Võ Thị Trinh
 
 
 

Tác giả bài viết: Tổ Ngữ Văn - Mĩ thuật

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

GIỚI THIỆU TỔ NGỮ VĂN – MĨ THUẬT (2015-2016)

GIỚI THIỆU TỔ NGỮ VĂN – MĨ THUẬT (2015-2016)

  GIỚI THIỆU TỔ NGỮ VĂN – MĨ THUẬT         (NĂM HỌC 2015-2016)   - Tổng số CBGVCNV: 15/14 nữ  - Đảng viên 6 /5 nữ . - Số GV trên chuẩn 12. Trình độ chuyên môn đạt 100%.   Trong đó: + ĐHSP:10.              ...

Liên kết