17:37 EDT Thứ hai, 21/08/2017

Danh mục

Thăm dò ý kiến

Bạn là ai ?

Học sinh

Cựu học sinh

Giáo viên - Cán bộ nhà trường

Phụ huynh học sinh

Khách vãng lai

Thành viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 34

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 33


Hôm nayHôm nay : 351

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10589

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4098424

Trang nhất » Tin Tức » Trang Thơ - Văn

Thơ văn dự thi 20-11

Thứ hai - 10/11/2014 01:06
thơ văn 20-10
Thơ văn dự thi 20-11

Thơ văn dự thi 20-11

 

              KHÔNG ĐỀ

 

 Anh cứ gọi em – như  là thân thiết .

 Dẫu chưa một lần gặp mặt, biết tên .

 Chưa một lần hò hẹn, đôi bên

 Giữa trời đất mông mênh vời vợi…

 

  Anh cứ gọi - như lần đầu đã gặp

  Dẫu nhầm ai  một nhánh buồn riêng

  Ngõ rẽ nào chiều tắt nắng bên hiên

  Hư hay thực nghe tim  mình rạo rực

 

   Ta sợ lắm mỗi khi lòng thao thức

   Cơn mưa chiều của ngày  hạ đượm buồn…

   Hãy dịu dàng  anh  lại gọi em  luôn

   Sợ da diết  bỗng dưng người xa lạ.

 

Ta nợ anh một nửa vời  biển cả.

   Mai xa rồi  bờ cát xóa dấu hôn,

   Biển vẫn xanh, mây sắc tím vẫn còn

   Em lặng lẽ để con tim bỏ ngỏ…….

  

                                       Bùi Ánh Tuyết

 

                TÌM EM

Đông về em có biết không
Hàng cây thưa vắng, bến sông nhạt nhòa?
Nắng vàng giăng lối người qua
Đường xưa guốc mộc… vỡ òa tiếng đêm.
Anh về tìm lại bóng em
Phố xưa hun hút bên thềm, lá rơi…
Phương nào lữ khách xa xôi
Nhặt từng kỷ niệm,, chơi vơi trong lòng .
Em đi để lại mùa đông
Ta gom nỗi nhớ vào lòng… quạnh hiu!

                                       Bùi Ánh Tuyết

 

 

 

 

 

                                Niềm tâm sự

Nhịp sống vẫn cứ êm đềm trôi đi theo những cái lăn nhè nhẹ của từng giọt thời gian, .Thời gian đến lại đi như một quy luật muôn thuở,của tự nhiên ,của vũ trụ . Một cánh én chập chờn cũng đủ cho ta biết xuân đã về chưa !Một tiếng ve cũng đủ cho ta cảm nhận rằng hạ đã đến. Một mùi hoa sữa thôi cũng mang mùa thu ngan ngát trở về. Cứ thế thời gian cứ đi , mang theo bao nỗi  ưu tư buồn vui ,bao nhọc nhằn  lo âu trăn trở của  mỗi  "Người thầy” và cũng chính người chắp cánh ước mơ cho từng lớp , từng lớp học trò . Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh . Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Vẫn biết rằng nghề giáo ngày nay còn rất nhiều khó khăn, người thầy giáo không chỉ có lòng yêu nghề, mến trẻ mà còn phải sống có lý tưởng và bản lĩnh mới có thể vững vàng bám  trường, bám lớp, Để tiếp nối niềm tin mà quý thầy cô đi trước  chúng tôi, những người đang tiếp tục ươm mầm cho sự nghiệp "trồng người"và mãi mãi sẽ chăm bón cho cây đời xanh tốt

Mỗi năm khi sắp đến 20 tháng 11, lòng mình lại dâng lên những cảm xúc khó tả, đó là những cảm xúc mong nhớ, tiếc nuối về thời đi học đã qua, những kỷ niệm về thầy cô và những người bạn học đã mãi xa. Và cũng trong Ngày 20 tháng 11 không chỉ là ngày để học trò có thể bày tỏ được tình cảm với thầy cô mà đây là dịp  thầy trò được gần gũi nhau hơn. Những tình cảm chân thành của học trò luôn là món quà có ý nghĩa nhất đối với mỗi người thầy  .”.Nhất tự vi sư bán tự vi sư .” Có những em học sinh dù mình không còn dạy nữa nhưng vẫn luôn nhớ về thầy cô giáo cũ. Nhiều học sinh đi học nơi khác vẫn tìm tới các thầy cô  giáo để chúc mừng, thăm hỏi nhân ngày nhà giáo Việt Nam. Những tình cảm đặc biệt này làm cho  mình  thực sự xúc động, thấy mình ấm lòng hơn những ánh mắt trong sáng, những câu nói vô tư hay sự lo lắng, quan tâm của các em học trò làm cho  tôi quên đi mệt mỏi của công việc, lo toan trong cuộc sống hàng ngày. Thật hạnh phúc khi được là người cần mẫn  đưa  những chuyến  đò qua sông và đã có bao thế hệ học trò chinh phục dòng sông tri thức, như người thợ làm vườn tháng ngày ươm những mầm xanh.  Cũng đã  gần đi hết chặng đường làm thầy, không biết bao kỉ niệm khó phai, biết bao nhiêu lưu luyến vơi đầy

 

 

                                                         Bùi Thị Ánh Tuyết

 

 

 

 

 

 

 

Những chuyến đò

 

 Mỗi chuyến đò sang  mỗi tuổi già

 Lớp này rời bến lại đi xa

 Cả đời dạy học nhiều gian khổ

 Mà vẫn yêu nghề đến thiết tha.

 Mỗi chuyến đò sang lại tuổi già .

             Vào nghề bao nhiêu tuổi bao chuyến qua

             Chở đạo cho đời  bao nhiêu chuyến

             Mà chuyến đò đời chưa vượt qua

                                                           Đinh Thị Anh

 

 

 

 

 

                  Lời của cô

Rồi các em một ngày sẽ lớn

Sẽ bay xa đến tận cùng trời

Có bao giờ nhớ lại các em ơi

Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao

Thưở học trò ngỗ nghịch năm nao

Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới

Cô trò mình cũng sẽ phải chia xa

Sao lòng này canh cánh nỗi thiết tha

Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ

Các em mang theo mỗi bước hành trình

Một tâm niệm – hãy nhớ và đừng quên

Dở hay cô vẫn chọn ru khúc này…

Rồi các em mỗi người đi một ngã

Chim tung trời bay đến mọi nẻo xa

Sau này dù có là ai đi chăng nữa

Đừng lãng quên đạo nghĩa làm người nghe em !

Một phút tĩnh tâm giữa dòng đời xáo trộn

Ta yêu nghề - và sẽ chỉ chọn một khúc ru…

 

                   Nguyễn Thị Thanh Thủy

 

   NỖI  LÒNG

Rồi  cứ thế, cả đàn chim rời tổ

Như chuyến tàu  đi bỏ lại sân ga

Lòng bồn chồn nghĩ đến lúc chia xa

Thu lại đến, lại rộn ràng trước ngõ…

 Ai giấu nổi tình thương yêu trẻ nhỏ

Niềm ước mong luôn ấp ủ trong lòng  

Ta như con đò  tiễn khách  qua sông

Mỗi chuyến đò ta gửi những ước mong

Vẫn dõi bước tìm bến trong em đến ….

Các em ơi! Biết bao niềm thương mến

Cô gửi theo nghìn sao sáng lung linh

Nơi bình yên nghe hạnh phúc lòng mình .

Mỗi câu chữ mỗi lời văn cô giảng ….

 

                                      Bùi Thị Thúy Hoa

 

      HOÀI  NIỆM

                   Ngô Lê Sơn Hà

 

Ngày tôi về, vùng xa xăm,

Hơn giờ1 mới đến vắng tăm tiếng cười.

Ôi thôi nản chí “trồng người”,

Lại mưa gió gội, đường thời khó đi.

Nhưng sao bỗng thấy diệu kỳ,

Rạ, rơm thơm quá quê nghèo rõ li.

Em thơ cuốc, xẻng phẳng lì,

Tạo lối mòn đất y xì2 chẳng sai.

Phần trường lên tận đồi cây,

Ngẩng trông tứ phía mây bay cuối trời

Cuối xuống mặt đất ngời ngời,

Dáng người nhỏ bé vẳng lời ca ngân.

Nghe như trống ngực rần rần

Thúc giục mau chóng lo mần3 đi em

“Dạ, thưa” hai tiếng rõ thèm

Thế là ở lại tô thêm cuộc đời.

 

Nhớ trưa những buổi sáng trời,

Cô trò thủ thỉ mấy lời ngây ngô

Rằng nhớ những buổi sắn khô

Độn cơm không chịu, em mô4 có mừng

Rồi thì cuối buổi mưa rừng

Em cùng ba mẹ ngắt từng cọng rau.

Về trường mai sớm có nhau,

Khoe cùng lũ bạn: mình giàu thấy chưa!

Cô ơi mời một bữa trưa,

Ăn ngon món luộc, mắm dưa cô hè5!

Nhìn em con mắt đỏ hoe,

Em mừng, em sướng, tôi se sắt lòng!

Thôi về để mẹ ba trông,

Mai mình nói tiếp chuyện không tựa đề.

“Tính ra nó dài lê thê,

Làm sao kể hết bộn bề hở cô?”

          Lời em sao thật ngây ngô,

Lưng tròng giọt lệ, chào cô em về!

                                                NLSH

Chú thích:  1: một giờ đồng hồ, 2: giống hệt, 3: làm, 4:đâu (có), 5:nhé.

 

  

                               NGÀY ẤY

Mỗi người đều có môt nơi để thương để nhớ và để nghĩ . Đó có thể là quê hương ,  gia đình  hay là những kỉ niệm  trong cuộc đời đi dạy của mình … Và có lẽ , trong những ngày này , làn gió của ngày 20/11 đang thổi về làm thổn thức trong tôi những kỉ niệm của ngày đầu tiên đi dạy . Gọi là cái ngày ấy thế nhưng đã cách đây 28 năm rồi, năm 1986 là năm tôi mới ra trường nhận công tác tại trường cấp 2 Tam Dân 1 . Năm ấy, thầy Nguyễn Tấn Sĩ làm hiệu trưởng , thầy Ngô Mỹ làm hiệu phó .Tôi ngơ ngác , lạ lùng , choáng ngợp trước bao điều mới lạ , trường mới đây rồi ,thầy cô đồng nghiệp, học trò thân thương … Tập làm cô giáo, thướt tha trong tà áo dài , cảm giác sung sướng đến lạ kì …Năm ấy , nhà trường phân tôi dạy lớp 8, 9 , chủ nhiệm lớp 8 , tôi thở phào , học sinh ở nông thôn lớn và già dặn lắm . Tôi phải cố gắng thôi …Bước vào lớp , lũ học trò nhìn tôi với ánh mắt  vừa xa lạ vừa thân thương . Tôi biết từ đây, một trang mới đang mở ra , cô giáo trẻ bắt đầu thực hiện ước mơ của mình . Trường lớp mới ,  học trò và đồng nghiệp , tôi hòa mình trong những xôn xao mới mẻ . Có lẽ dấu ấn đậm màu nhất trong tôi là câu chuyện thầy hiệu trưởng đi dự giờ đột xuất . Tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp ,tôi đi lên lớp và hình như có ai đó đi sau mình , tôi lo lắng nhưng không dám ngoảnh mặt nhìn lai phía sau , tôi bước vào lớp và rồi tiếng gõ cửa của thầy xin vào dự giờ ,thầy Sĩ vừa là người anh hàng xóm của tôi vừa là sếp vừa là nhà thơ nữa chứ . Cảm xúc thẹn thùng đến phát lạ… Tôi cũng đã cố gắng thi thố , trổ tài cho đến cùng .Có lẽ , dấu ấn đậm màu đó đã khiến con nai vàng ngơ ngác của ngày nào trở nên dạn dĩ hơn . và còn nữa câu chuyện của đồng nghiệp tôi , anh Lê Đức bị đau “ bàn tọa” phải  nghỉ dạy . Tôi , cô Thu Phong và cả chị Xuân Sơn nữa chẳng biết đau “ bàn tọa” là đau cái gì nữa ? , chỉ biết thương cho anh ấy bởi cái dáng đi thật đặc biệt… , vậy là cả ba chị em đành kéo tới anh Ngô Mỹ để hỏi .  Bây giờ mỗi lần nhớ lại vẫn không thể nhịn cười được …

Thời gian dần trôi , tôi có chồng sinh con và được chuyển về dạy ở trường THCS Lý Tự Trọng – ngôi trường tôi đang dạy bây giờ . Và tôi đã gặp lại  thầy Nguyễn Tấn Sĩ sau hai mươi mấy năm . Môt sự sự tình cờ thú vị trong tôi ,  thầy vẫn trẻ tính , dí dỏm như ngày nào , vẫn sôi nổi và nhiệt huyết … Tôi như sống lại những ngày của tuổi trẻ sôi nổi mà vụng về… Ngày ấy , khi chập chững bước vào nghề - tôi gặp thầy  và bây giờ khi sắp rời xa bục giảng , tôi cũng gặp lại thầy – như là duyên kì ngộ … Chỉ còn vài năm nữa thôi , tôi và thầy phải xa mái trường thân thương này … Thời gian lặng lẽ in dấu trên mái tóc , làn da cho tôi biết mình không còn trẻ nữa nhưng những kỉ niệm đáng nhớ của cái cũ và mới luôn hiện hữu trong tôi , nó thân thương và quý giá đến dường nào .

                                                        GV : Hồ Thị Mỹ Hạnh

                                                                                                                                                                                                                    Tổ : Ngữ Văn   

                                                                                                                            

       PHẤN TRẮNG

 

Không biết tự bao giờ!

Hạt bụi hóa thân thành phấn trắng

Phấn miệt mài, mãi miết, im lặng

Sáng tối đi về tiếp nối nỗi niềm riêng.

 

Phấn trắng trinh nguyên chuyển hóa diệu kì

Tròn trĩnh đơn sơ, niềm đau vỡ nhỏ

Gầy guộc hao mòn xây đắp tuổi thơ

Dấu xưa còn lưu giữ mãi trong mơ

 

Giấy nhỏ trang thơ đời vương sắc phấn

Lớp bụi mờ năm tháng chẳng phôi phai

Em khôn lớn từ tấm lòng trinh trắng

Suốt một đời dâng hương sắc tương lai.

 

                                   Lê Thị Cấp

                                  

 

      

 

 

 

 CHỮ TÂM   

                             Con người cốt lõi chữ tâm

Trước để việc nước, sau chăm việc nhà

Chữ tâm thầy đã dạy ta

Núi mòn sông cạn tâm ta vững bền

 

Chữ tâm đừng để chênh vênh

Phụ lòng thầy đã trồng nên con người

Tháng mười một, ngày hai mươi

Bâng khuâng con nhớ những lời thầy răn

 

Chữ tâm khác với vầng trăng

Ở nơi tròn, khuyết thiên văn chu kỳ

Cuộc đời có lúc thịnh suy

Tâm bền chí vững sá gì gian truân

 

Chữ tâm cần phải thấm nhuần

Đừng như gió thoảng qua từng cung mây

Cầu vồng bảy sắc đổi thay

Chữ tâm bất biến chuỗi ngày nắng mưa

 

                   Ơn thầy con đáp sao vừa

Truyền con chữ hiếu, tâm xưa một thời

                   Vững tay chèo lái xa khơi

Mong đưa con khắp bể đời năm châu

 

Trải qua bao cuộc bể dâu

Sóng đông vẫn cuộn xoáy cào tâm can

Dẫu đời còn lắm gian nan

Chữ tâm khắc dạ thông làn sóng xanh

 

Dẫu con - hạt cát trong ngành

Chăm trang sách nhỏ kết thành ước mơ

Chữ tâm không thể thờ ơ

Ơn thầy tâm nguyện trong cơ nghiệp này

                                                              Trịnh Thị Thủy

                                                          Tháng 11 năm 2014

 

 

 

 

Nếu tôi là văn hào vĩ đại

   

 

       Mơ ước là….khát vọng ! Ai đã nói thế!

      Qủa thật tôi chưa bao giờ nghĩ rằng  mình là một văn hào vĩ đại. Nhưng nếu tôi là một văn hào vĩ đại thì ắt hẳn văn chương của tôi đã mang lại cho cuộc sống những điều tốt đẹp .Và một trong những điều tốt đẹp, theo tôi nghĩ, là phải làm cho con người sống nhân đạo, nhân văn hơn. Tôi rất thích bài thơ của Việt Phương, nhất là khổ thơ:

                   “ Đừng có bao giờ dứt bỏ nhau

                     Yêu nữa người ơi chưa đủ đâu

                     Đôi nào cần nối tình dang dở

                     Đây trái tim ta hiến nhịp cầu”

                                                          Việt Phương

Tôi cũng rất thích thơ của thi hào Nga Pukin và đặc biệt thích bài thơ “ Tôi yêu em đến nay chừng có thể” qua bản dịch của Thúy Toàn:

                  “Tôi yêu em đến nay chừng có thể

                  Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai

                  Nhưng không để em bận lòng thêm nữa

                 Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

                 Tôi yêu em âm thầm không hy vọng

                Lúc nghi ngờ, khi hậm hực lòng ghen

                Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm

               Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em”.

     Cái gốc của văn chương là ở đó: “Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em”!  

     “Nếu tôi là văn hào vĩ đại”đó chỉ là một giả định.

 Vậy ta không có tài năng văn chương thực sự thì mơ ước cũng chỉ là mơ ước mà thôi. Tôi không đủ tài năng nghệ thuật nhưng tôi lại thích văn chương vì cuộc sống, văn chương nhân đạo nói lên tiếng nói trung thực, nhân bản về cuộc sống và số phận con người.  

                 

                                                                             Võ Thị Trinh

 

 

 

 

 

 

Bài 1                       MỘT NGÀY VUI

 

                           Mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

                           Về trong rạng rỡ tầm nhìn tương lai

                           Con đường giáo dục rộng dài

                           Vẫn còn chưa thoáng chờ ai góp phần

                           Cải cách hay là canh tân

                           Đều mang mơ ước vì dân mạnh giàu

                           Kiến thức, tố chất đẹp màu

                           Sánh cùng  nhân loại chung câu hoài bình

                           Mừng ngày nhà giáo Việt Nam

                           Tôi nghe dào dạt nghĩa tình gần xa.

                          

 

                                                                                 Võ Thị Trinh

 

 

 

 

       Bài 2       

                                 BIẾT ƠN

 

                                      Ví như không có ong vàng

                              Làm sao biết được muôn ngàn sắc hoa.

                                    Ví như vắng bóng câu ca

                              Làm sao nghe được ngân nga điệu hò.

                                    Biển xanh vắng bóng con tàu

                              Làm sao biết được chỗ nào nông sâu.

                                    Ai ơi hãy nhớ lấy câu

                              Nghĩa thầy phải trọng, ơn thầy phải ghi.

 

                                                                       Võ Thị Trinh

 

 

     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài 3      

                TÌNH KHÚC THÁNG MƯỜI MỘT

                           

                             Tháng mười một ta bỗng thành thi sĩ     

                             Viết vần thơ chào ngày hội của mình.

                             Chủ đề có cả học sinh

                             Để cho ta thả hồn mình bay xa   

                             Ong nào mà chẳng yêu hoa 

                             Thầy nào mà chẳng yêu trò đấy thôi.

                             Tháng mười một ơi ! Xin vẫy tay chào     

                             Về đây họp mặt vài lời chúc nhau

                             Ngày vui còn đến mai sau

                             Cho tình gởi trọn đi vào trang thơ.                         

 

 

                                                                      Võ Thị Trinh

  Bài 4

 

                      Trồng người 

 

 

 

                                          Nuôi ong cho mật ngọt

                              Trồng hoa đời đẹp thơm

                              Từ xa xăm bát ngát

                              Trồng người được nhiều hơn

 

                                             ***

                              Nuôi ong ta săn sóc

                              Trồng hoa ta vun chăm

                              Trồng người: Tiên học lễ

                              Trồng người: Hậu học văn

 

                                             ***

                              Nuôi ong bằng ngày tháng

                              Trồng hoa bằng tình yêu

                              Trồng người bằng sâu thẳm

                              Trồng người cho thủy chung

 

                                             ***

                              Ôi sáng trong mãi mãi

                              Màu thời gian xanh tươi 

                              Ta vui cùng đất nước

                              Ngân bài ca trồng người.

          

             

                                                                    Võ Thị Trinh

 

 

 

 

 

HẾT

 

 

                             LỜI CÔ

 

Thu về, tháng tám dấu yêu

Hàng phượng yểu điệu sót nhiều bông hoa

Ngày ngày, tháng tháng đi qua

Heo may đánh thức em và khát khao

Cô cõng chữ, vai gầy hao

Thắp lên ngọn lửa để thao thức trò

Nắng giữa thu cuộn tròn vo

Lời cô giáo giảng giăng tơ trong ngoài

Lũ chim nghển cổ, gióng tai

Như nghe, như uống từng lời, từng câu

Lời cô thánh thót cao sâu

Găm đầy mạng nhện, lặn vào em thơ

Học trò ngơ ngẩn, thập thò

Lội dòng kiến thức, cập bờ tương lai.

 

Nguyễn Thị Kiều Thân

 

GIỌNG QUẢNG

 

                                                Từ bao đời, ta vẫn nghe

                                    Ni, tê, mô, rứa,... giọng quê cục cằn

                                                Quảng Nam vốn dĩ khó khăn

                                    Nắng nhiều mưa lắm nhọc nhằn đắng cay

                                                Mẹ cha lam lũ miệt mài

                                    Bám làng giữ đất sinh nhai qua ngày

                                                Khó khăn đâu dễ qua ngay

                                    Nay hạn mai lũ trật trầy, tai ương

                                                Lượt lần già trẻ tha phương

                                    Mưu sinh trên mọi nẻo đường gần xa

                                                Không quen nhưng vẫn nhận ra

                                    Đồng hương xứ Quảng "chu choa, răng, hè"

                                                Vụng thô giọng nói chân quê

                                    Mà nên bản sắc làm mê lòng người.

 

                                                                                    Nguyễn Thị Kiều Thân

                                                                        Trường THCS Lý Tự Trọng -

                                                                     Thành phố Tam Kỳ - Quảng Nam

                                                                                                                

 

 

                   NỖI NIỀM

 

Mười hai năm tôi đi làm cô giáo

Mới vào đời ôi bỡ ngỡ làm sao ?

Trà My ơi  non núi phủ  mây mù

Đêm xuống lạnh nghe côn trùng rên rĩ

 

Tiếng mang tác, tiếng cú kêu kinh dị

Nghe não nùng ôi bi thiết làm sao?

Thời gian qua là liều thuốc nhuộm màu

 Bao lo sợ hóa ra là thân thiết

 

Hai màu da, không bao giờ phân biệt

Dù “ dân, kinh” lòng  vẫn thương yêu

Sáng sáng, chiều chiều  nỗi nhớ bâng khuâng

Muốn về xuôi nhưng nặng lòng với núi

 

Vẫn tha thiết vẫn  cười vui mãi miết

Vẫn dặn lòng tâm huyết với các em

 Bài học thường ngày đâu chỉ chữ nghĩa rối ren

Mà lẽ sống, hồn nhiên, trong  màu mắt

 

Niềm vui ấy đã bao đêm dài thổn thức

Đã làm tôi quên hết nỗi nhọc nhằn

Tiếng ê a, của lớp học  đánh vần

Tròn cái  miệng  trong ngần  thơ trẻ .

 

Năm tháng qua đi thời gian không chờ đợi

Xa cô thầy xa những mái đầu thơ

Về Tam Kỳ với bao nỗi ước mơ

Ký ức ấy không phai mờ tâm trí

                             Trần Thị Thúy Diễm

 

 

       THƯA MẸ

 

Nghe em thưa cô bằng mẹ

Giá gì khóc được, chiều nay

Tháng chín sót tàn phượng đỏ

Mùa thu bàng bạc mây bay

 

Thưa mẹ, bài soạn đã xong

Mẹ xem tốt không mẹ nhé !...

Thêm con nghĩa là thêm mẹ

Đời vui cứ ngỡ không ngờ

 

Cô là mẹ hai con nhỏ

Lại thêm nữa, 45 con

Lại thêm , 45 lần mẹ

Rộng dài nhốt chật trái tim

 

Lớp học ngày thêng thang nắng

Mái nhà chung ấm tình yêu

Cuộc đời thêm lần vượt cạn

Vòng tay bỗng nhỏ trong chiều

 

Thưa mẹ là trao tin yêu

Làm sao mẹ không bối rối

Đi trong gió mùa thu thổi..

Biết làm sao ?...Tiếng ru con

 

Thì xin giữ chút vuông tròn

Nghe em thưa cô bằng mẹ

Bài toán cuộc đời đâu dễ

Xôn xao mỗi buổi tan trường

 

           Nguyễn Thị Hà Đông

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả bài viết: tổ Ngữ Văn

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

GIỚI THIỆU TỔ NGỮ VĂN – MĨ THUẬT (2015-2016)

GIỚI THIỆU TỔ NGỮ VĂN – MĨ THUẬT (2013-2014)

 GIỚI THIỆU TỔ NGỮ VĂN – MĨ THUẬT (2013-2014)* Tổng số giáo viên của tổ: 12 giáo viênTrong đó có:- 10 giáo viên Ngữ văn- 01 giáo viên Mĩ thuật- 01 cán bộ Thư viện* Trình độ chuyên môn: 100% đạt chuẩnTrong đó có:- 9/12 trình độ Đại học- 04 Đảng viênĐảm nhận dạy các môn- Ngữ văn (6, 7, 8, 9)- Mĩ...

Liên kết